Hành trình năm nhất ngành Quản lý Bệnh viện, NTTU rực rỡ một thời thanh xuân

Khi có người hỏi tôi về cảm nhận trong những ngày tháng học tập tại giảng đường đại học, tôi thể không nhắc đến Trường Đại học Nguyễn Tất Thành nơi tôi đã và đang gắn bó. Đặc biệt, là những tháng ngày học tập cùng ngành Quản lý Bệnh viện, một ngành học mang lại cho tôi nhiều trải nghiệm, nhiều bài học quý giá và cả những kỷ niệm khó quên. Nhớ lại từ buổi đầu nhập học, trong lòng tôi là sự hồi hộp xen lẫn niềm háo hức. Từ ánh mắt bỡ ngỡ của những tân sinh viên ngày nào, cho đến những buổi miệt mài trên giảng đường với sách vở, bài tập, thảo luận nhóm, tất cả đã làm nên một phần thanh xuân đầy màu sắc của chính tôi. Khi đặt bút viết ra những dòng này, tôi mong muốn có thể kể lại thật đầy đủ, chân thành và chi tiết, để bất kỳ ai đọc cũng cảm nhận được niềm tự hào, sự trân trọng và cả tình yêu của tôi dành cho mái trường và ngành học mà mình đã chọn. Bởi tôi tin rằng, quãng đời sinh viên chính là khoảng thời gian đẹp nhất, là hành trang quý giá để tôi tự tin bước vào tương lai phía trước.

Kết thúc kỳ thi tốt nghiệp THPT, là khoảng thời gian tôi suy nghĩ cho tương lai của mình. “Người chọn nghề, hay nghề chọn người” là câu nói mà cho đến tôi chưa thể nào nhận định được nó đúng bao nhiêu phần trăm và không đúng bao nhiêu phần trăm. Đáng lẽ tôi là sinh viên sư phạm, nhưng tôi lại chọn vào ngành Quản lý bệnh viện của trường ĐH Nguyễn Tất Thành, với tôi dù điểm thấp hay cao cũng không nên nản lòng, quan trọng bạn đã nổ lực đến nhường nào để đạt được nó. Rồi thời gian tôi nhập học cũng đến, ngày tôi cầm giấy báo trúng tuyển nhập học tôi vui mừng khôn kể, bởi lẽ giờ đây tôi đã có cho mình chiếc chìa khóa trong tay, để đi đến và mở cánh cửa “tương lai” phía trước. Trong tôi lúc này chạy quanh đầu tôi là hàng trăm câu hỏi được đặt ra, tiền nhập học, ở đâu, xa gia đình, tự lập… chắc hẳn bạn lúc này bạn cũng giống tôi 1 năm về trước, cái ngày bỡ ngỡ vào nơi phồn hoa của xã hội, nơi bạn phải cố gắng từng ngày để học tập để mở lỗi thành công, những này tháng bỡ ngỡ ấy tôi có sự giúp đỡ của giảng viên Lê Thị Ngọc, cô là  giáo vụ của lớp tôi lúc bấy giờ, cô luôn hướng dẫn tận tình, từ cách thức nhập học, chuẩn bị hồ sơ, đóng tiền học phí…cô đều chỉ rõ và hướng dẫn tôi, làm tôi không thấy lạc lõng khi một mình bước chân vào con đường học vẫm này. Tháng này của tôi trở nên thú vị, trong nhật ký của tôi lại thêm vài trang mới cho hành trình của mình. Bạn biết không nhà văn J.K Rowling từng nói: “As is a tale, so is life: not how long it is, but how good it is, is what matters. – (Cuộc sống giống như một câu chuyện: không phải là nó dài bao nhiêu mà là điều quan trọng là nó tốt bao nhiêu.)”. Chính vì thế ngành Quản lý Bệnh viện này là hành trang, là con đường để mở ra lối mới.

Ngày nhập học môn đầu tiên tôi được học là Kỹ năng mềm trong kỹ nguyên số, môn học hấp dẫn và đầy tính kỹ năng, là những giảng viên dày dặn kinh nghiệm và đi với họ là kỹ năng của cuộc sống hiện này, khi học bạn có thêm các kỹ năng như chào hỏi, cách làm việc,… đến với ngôi trường tôi hầu như  không e ngại, mà thay vào đó là những tháng ngày tham gia những hoạt động mà trường phối hợp cùng Đoàn Thanh niên để tổ chức, tôi phải kể đến là Gala chào đón Tân sinh viên mà trường tổ chức, bạn biết không giống như lễ khai giảng, được làm hoành tráng, đầu tư từ sân khấu đến âm nhạc,… chuộng theo giới trẻ hiện nay theo âm nhạc hiện nhạc, ca sĩ. Hiểu các bạn nên trường, mời những ca sĩ nổi tiếng mà các bạn yêu thích về tham gia cùng hội Gala chào đón Tân sinh viên. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được mình thật sự là một phần của ngôi trường này. Cùng bạn bè reo hò, hát vang theo những giai điệu quen thuộc, tim tôi như hòa chung nhịp đập với cả hội trường. Đó không chỉ đơn thuần là một buổi Gala, mà còn là lời chào đầy yêu thương và nhiệt huyết của trường gửi đến những tân sinh viên. Chính giây phút ấy, tôi thấy niềm tin của mình vào lựa chọn ngành học, mái trường càng thêm vững chắc. Những kỷ niệm ấy, chắc chắn sẽ theo tôi đi suốt quãng đời sinh viên, để sau này nhớ lại, tôi vẫn có thể mỉm cười và thấy lòng ấm áp.

Nhắc đến những năm tháng sinh viên, tôi không thể không nhắc đến những người thầy, người cô đã đồng hành cùng chúng tôi suốt những năm tháng học tập. Trong đó, hình ảnh thầy Nguyễn Văn Tập luôn in đậm trong ký ức tôi, một người thầy tận tâm, nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương. Thầy không chỉ giảng dạy kiến thức chuyên môn mà còn truyền cho chúng tôi niềm tin, sự kiên nhẫn và cả tình yêu nghề Quản lý bệnh viện. Tôi vẫn nhớ những buổi thầy đứng trên bục giảng, giọng nói trầm ấm, từng ví dụ thầy đưa ra đều gắn liền với thực tiễn, giúp chúng tôi dễ hiểu và dễ vận dụng. Thầy luôn nhắc nhở: “ Các em phải cố gắng, các em đi học đây là học nghề”.

Không chỉ riêng thầy Tập, mà các giảng viên khác trong khoa cũng đều tận tình dìu dắt chúng tôi. Có những lúc tôi gặp khó khăn, lúng túng trong việc học và định hướng tương lai, các thầy cô luôn kiên nhẫn lắng nghe, gợi mở và động viên. Họ không chỉ là người dạy chữ, mà còn là những người bạn lớn, những người dẫn đường thầm lặng, giúp chúng tôi trưởng thành từng ngày. Chính nhờ sự tận tụy và tình yêu nghề của thầy cô mà tôi thêm trân trọng con đường mình đã chọn. Tôi tin rằng, với những hành trang mà thầy cô đã truyền lại, tôi và các bạn sinh viên sẽ đủ tự tin bước ra đời, mang theo niềm tự hào về mái trường, về thầy cô những người đã cống hiến hết lòng cho sự nghiệp trồng người.

Những ngày thực tập tại bệnh viện đã để lại trong tôi thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Từ những buổi sáng sớm vội vã chuẩn bị áo blouse trắng, bước chân vào môi trường bệnh viện với chút hồi hộp xen lẫn háo hức, cho đến những giờ được trực tiếp quan sát và tham gia hỗ trợ công việc chuyên môn, tất cả đều là trải nghiệm quý giá. Thầy cô và các giảng viên luôn đồng hành, tận tình hướng dẫn từng thao tác nhỏ, từ cách tiếp cận bệnh nhân, ghi chép hồ sơ cho đến việc hiểu sâu hơn về quy trình quản lý bệnh viện. Chính sự chỉ bảo kiên nhẫn ấy đã giúp tôi không còn bỡ ngỡ mà dần tự tin hơn trong công việc. Mỗi buổi kết thúc, khi nhìn lại chặng đường thực tập, tôi thấy mình học được không chỉ kiến thức chuyên ngành mà còn là bài học về tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái và sự gắn bó với nghề. Thời gian trôi đi thật nhanh, mới ngày nào còn bỡ ngỡ nhập học, giờ đây đã có thêm bao trải nghiệm thực tế, bao dấu ấn tuổi trẻ dưới mái trường đại học. Tôi hiểu rằng những tháng ngày qua chính là nền tảng để tôi vững bước hơn trên con đường phía trước, để mai này khi nhìn lại, tôi sẽ mỉm cười vì đã có một quãng đời sinh viên thật trọn vẹn và ý nghĩa.

Những năm tháng ngồi trên ghế giảng đường đại học, tôi cảm thấy bản thân như được nuôi dưỡng bởi cả một bầu trời tri thức và tình cảm. Ngành Quản lý bệnh viện không chỉ cho tôi kiến thức về tổ chức, quản lý, mà còn gieo vào trong tôi những giá trị nhân văn sâu sắc, rằng phía sau mỗi con số, mỗi hồ sơ, mỗi quy trình đều là một sinh mệnh, một con người đang cần được quan tâm và chăm sóc. Tôi nhận ra, học tập không chỉ để có tấm bằng, mà còn để trở thành người có trách nhiệm, góp phần nhỏ bé của mình vào hệ thống y tế nước nhà. Trong suốt quá trình ấy, tôi may mắn có bạn bè đồng hành những người đã cùng nhau  học tập làm bài, cùng nhau tham gia hoạt động đoàn hội, cùng động viên nhau vượt qua những môn học khó. Chính sự gắn bó ấy đã giúp tôi thêm kiên định, thêm động lực để cố gắng. Mỗi lần nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi càng thấy trân trọng những kỷ niệm, những nụ cười, và cả những giọt nước mắt của tuổi trẻ, tất cả đã làm nên một thời sinh viên thật đáng nhớ.

Ngày hôm nay, khi viết ra những dòng này, tôi cảm thấy trong lòng mình dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc. Biết ơn thầy cô đã tận tình chỉ dạy, biết ơn bạn bè đã kề vai sát cánh, và biết ơn chính bản thân mình vì đã không bỏ cuộc giữa những khó khăn. Ngành Quản lý bệnh viện không phải con đường bằng phẳng, nhưng lại là con đường mà tôi lựa chọn bằng cả trái tim. Tôi tin rằng, với những gì đã học, cùng sự rèn luyện không ngừng, tôi sẽ có thể đóng góp một phần nhỏ bé vào việc nâng cao chất lượng chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng, để mỗi người dân đều được hưởng một dịch vụ y tế công bằng và hiệu quả. Tương lai phía trước còn nhiều thử thách, nhưng tôi sẽ bước đi với niềm tin và khát vọng. Tôi và bạn bè của mình những sinh viên Quản lý bệnh viện sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện của tuổi trẻ, một câu chuyện về trách nhiệm, về sự tận tụy và tình yêu nghề. Và mai này, khi rời ghế nhà trường, tôi tin rằng tất cả chúng tôi đều sẽ mang theo hành trang quý giá ấy để tự tin bước vào đời, cống hiến và trưởng thành.

Lớp trưởng lớp 24DBV1A – Phạm Thế Vinh 

Call Now